Game-VN  >  o alonso
kqxsvl

kqxsvl Đây chinh là Hổ Uy tướng quân. kqxsvl Diễm Nhi nghe vậy, mê hoặc nói: kqxsvl Rõ! kqxsvl A? kqxsvl Lý Cáp thấy Ô thái hậu ngẩn người, híp mắt cười cười nói:

kqxsvl Lý Cáp cười gượng: kqxsvl Vân Lâm cầu nửa ngày thấy không hiệu quả, liền đi cầu mẫu thân, nói sẽ giả nam trang lẫn vào trong quân đệ đệ, cùng lên phương bắc, dọc theo đường đi cũng có thể chiếu Cố đệ đệ ăn, mặc, ở, đi lại. kqxsvl Mà ở đằng sau của đám quan viên, phú hào là một đám hộ vệ gồm thiết giáp vệ sĩ và ba vị đại hán cường tráng, cùng với một đám nữ tử đang ríu ra ríu rít ở đằng sau khiến người ta chú ý. kqxsvl Tam Ngưu đứng ra sừng sững như ba trái núi, hung hăng nhìn lão đạo. kqxsvl Lý Cáp nhíu mày, xoay đầu nhìn về phía nàng:

kqxsvl "Ngoài miệng thì không dám, trong lòng thì nghĩ như thế phải không?" kqxsvl Lý Cáp híp mắt lại: kqxsvl Thiên Tú nhìn Lý Cáp rồi thở dài, quay đầu lại sửa sang mái tóc cho Tịnh Cơ. Hiện tại, gọi là gì thì đâu quan trọng nữa? Chỉ là một cái tên thôi mà. kqxsvl Lý Cáp cau mày nói: kqxsvl Ban đầu, Linh Nhi cùng Tịnh Cơ cũng không biết được ý tứ của bài thơ do con cóc ghẻ làm, học lại còn thấy thú vị. Đến khi biết ý, Linh Nhi đọc càng sung, Tịnh Cơ thì đỏ mặt sống chết không chịu đọc. Mà nhân vật chính trong bài thơ là Thiên Tú công chú, cho dù nàng có là người ôn hòa nhã nhặn như Thiên Sơn trầm tĩnh, nghe thấy loại ca dao này cũng không thể thờ ơ. Mỗi khi Linh Nhi dùng giọng nói ngọt ngào của mình cất lên câu ca dao, mặt Thiên Tú lại ửng hồng một phen.

kqxsvl Đang chuẩn bị cáo từ, Lý Cáp bỗng nhiên mở miệng tham lam: kqxsvl Vậy ngươi có thấy đỉnh núi có cái ao không? kqxsvl Ừm. kqxsvl Lý Cáp liếc mấy mảnh sắt vụn ngổn ngang dưới chân khinh thường nói: kqxsvl Cám ơn ý tốt của Lý huynh đệ, bất quá Vạn Lợi tiêu cục đại kỳ không thể lụi được. Dương gia chỉ cần còn một người thì tiêu cục còn chống đỡ được.

kqxsvl Xong rồi... Thật sự xong rồi… Mình đã bại… Dưới tay hắn. kqxsvl Lúc này Lý Cáp bỗng nhiên nở nụ cười, ngữ khí vừa chuyển nói: kqxsvl Vương lão bản thất kinh, hiển nhiên đoàn người này, tiểu công tử cố ý tìm đến đây, thật không biết vì sao lại đắc tội tiểu tổ tông nhị công tử này. Mặc dù không rõ thân phận của tên “Nhị công tử” đây nhưng khẳng định là có quan hệ với Diên Đông vương phủ. kqxsvl Yêm tâm! Thân thủ phu quân nàng không dễ bị lộ như vậy đâu. À quên! Chúc mừng sinh nhật nàng! kqxsvl Đem bọn họ treo lên!

kqxsvl Vân Lâm ban đầu vẫn là vẻ mặt tò mò, đợi chờ Lý Cáp cùng nàng thấp giọng giảng giải phương thức sử dụng, khuôn mặt lập tức xấu hổ đến đỏ bừng, âm thầm chửi mắng hai công chúa. kqxsvl Tuyết Sơn Ngâm cười nói kqxsvl Công tử ca kia đã bị dồn đến góc tường. Hắn chỉ còn nước cầu cứu hai đại hán đang bị ba huynh đệ vây khốn: kqxsvl Lý Cáp cười nói: kqxsvl Bệnh này… cũng là do con đi vắng mấy năm nay, vi nương ở nhà buồn rầu nhớ nhung cho nên mới sinh bệnh.

kqxsvl Vương Uông nhíu mày khó hiểu. kqxsvl Lý Cáp cùng Diễm Nhi, Thiên Thiên ngồi ở trong góc, mỉm cười nhìn đám nhóc vui đùa, trong lòng tự tính toán việc của chính mình. kqxsvl Y Thần nhẹ nhàng vuốt ve Thiên Sơn tuyết liên trả lời: kqxsvl Lý Cáp mặt mỉm cười nhanh chóng đánh giá bốn nam ba nữ trước mắt rồi nói: kqxsvl Chúng nữ thấy Lý Cáp trở về ai nấy cũng vô cùng vui vẻ.

kqxsvl Ngưu Đại nhớ lời Lý Cáp nói, híp mắt nhìn về phía Đằng Lăng vương đang sợ đến phát run, lạnh giọng nói: kqxsvl Ngoài miệng mặc dù như thế nói, nhưng ánh mắt của hắn lại thể hiện điều ngược lại. kqxsvl Còn ba thanh cốt kiếm khác tựa hồ ý thức được đồng bạn tử trận, lập tức bị trấn nhiếp không dám động đậy. Lý Cáp nắm lấy có hội, chợt đảo trường phủ, tiếp tục chém nát hai thanh cốt kiếm, thanh kiếm thứ ba ông lên một tiếng khó khăn lắm mới tránh thoát được lưỡi búa. kqxsvl A? Bị Tam Ngưu kéo ra ngoài? Có lầm không vậy, bọn hắn có phải người biết tự kiềm chế đâu, đây không phải ngược đãi động vật sao? Mau, nàng mau kéo bọn hắn về! kqxsvl Theo hắn đang nói, tay Hồ Long cũng bị đè trên mặt trên bàn, cả người từ bên bên trái vặn tới bên phải.