Game-VN  >  so xo tp
xsm ngoc

ngoc Lý Cáp quay đầu lại nhìn nàng, thiếu nữ này vẫn luôn là băng giá, không nói gì, mặc dù U hậu bảo nàng nghe lời mình nhưng cũng rất miễn cưỡng. Cô gái này mặc dù đeo khăn che mặt, với ánh mắt của hắn nàng lớn lên tuy không sánh được với Thiên Thiên Hương Hương nhưng cũng là đại mỹ nữ khó gặp, nếu là bình thường hắn tất nhiên sẽ dùng trăm phương ngàn kế trêu chọc nàng, nhưng hiện tại mới rời U Minh thiên cung đi ra ngoài, hắn đang sầu não về những gì trao đổi với U hậu nên lười nói, nàng hỏi thì hắn đáp. ngoc Ta không phải đã sớm cự tuyệt sao? ngoc Link nghe ca khúc: http://www.esnips.com/doc/45141e02-3...%3Fng%20Th%3Fn) ngoc Lý Cáp thấy đầu vai nặng hơn, ông nội đã ngủ mất. xsmXem ra hôm nay không để cho ngươi bị giáo huấn, ngươi sẽ không nhớ được.

xsmNghĩ đến cũng nữ, phi tần linh tinh hầu hết đã đi ngủ, trong hoàng cung trừ một hai vị công công ra cùng tuần tra thủ thành với Vũ Lâm quân ngoài kia, cũng không thấy một bóng dáng yểu điệu nào. xsm(Huyết Tích Tử Đây được coi là loại vũ khí dã man nhất trong lịch sử Trung Quốc, được cấu tạo bởi các lưỡi răng cưa và dây xích, có thể lấy mạng bất cứ ai từ xa chỉ trong một tích tắc) xsmSau khi mưa tạnh, bọn lính đều cởi mũ giáp xuống, tính cả ngựa của mình, một nghìn năm trăm chiến mã của Ưng kị và ngựa chiếm được dọc đường “săn bắt” bây giờ mỗi người lính có thừa chiến mã để thay đổi. xsmChỉ có Dương Cận, Cổ Khang đều mỉm cười. Hay nói giỡn, tửu lượng Lý tướng còn hơn cả voi uống nước, Nòng Nọc mà so sánh với cóc? ngoc Vị quan sai kia sửng sốt, nhìn lại là một tiểu cô nương xinh đẹp trên dưới mười tuổi, tâm trạng nghi hoặc, nhìn lại tờ ngân phiếu trong tay mình, hai mắt nhất thời trợn lên…một trăm lượng?

ngoc Vừa ăn vừa ngồi dựa vào ghế. ngoc Trương Tề ánh mắt sáng lên, nói: ngoc Nữ tử hai mắt có chút sáng lên, gật đầu: ngoc Nhân viên cửa hàng sửng sốt, chưởng quầy đứng bên cạnh lập tức tiến tới bồi tội: xsmTa mà thèm đi vu cáo các ngươi?

xsmMột khúc “khung trời lịch sử”, bi tráng thê thương ý vị càng hơn ca khúc trước, ở đây không người nào không sương mù trong mắt, thiết quyền nắm chặt, tựa như đứng trước vạn quân, giục ngựa huy đao chỉ trận địch, xung đột qua lại giữa sinh tử. xsmLà hắn… xsmLý Cáp chậm rãi bò lên, đứng thẳng người khoe cơ bắp cường tráng, hí hửng nói: xsm" Hắn đến tột cùng là dùng mê dược gì, làm cho ngươi một lòng một dạ theo hắn, Ngươi còn nhỏ a, không nên bị hắn mê hoặc." ngoc Lý Cáp liếc mắt về phía sau thấy thái tử được bảo hộ kĩ càng đang lui về sau thì mắng thầm.

ngoc Nói như vậy, nàng ta đến phủ chúng ta là tìm con? ngoc Lý Cáp híp mắt lại: ngoc Ôn nhu nữ tử nhíu mày, lẩm bảm nói: "Thái cực quyền?" ngoc Thế nhảy như lá rụng về cội, nhẹ nhàng phiêu dật. Chân phải khẽ đạp xuống mặt bàn ở tầng một, tiếp đó lại bay lên lan can ở phía đối diện tầng hai. xsmThiên Thiên trịnh trọng gật đầu nói:

xsmBọn hắn không đến thì thôi, nếu dám chọc đến con, con sẽ cho chúng biết mùi sống không bằng chết. xsmTất cả đều là công lao của ta đó! xsmRốt cục Nghiêm công tử cũng nhịn không được phải lên tiếng: xsmTrong linh đường, tất cả mọi người mới gặp Lý Cáp lần đầu chưa kịp có phản ứng. Tin tức phụ tử Tiêu gia bị Lý Cáp chém giết trên chiến trường mới vừa về tới kinh thành, lẽ ra hắn lúc này hẳn còn đang trên đường hành quân ở Thường Châu, bất kể như thể nào cũng không thể gấp gáp trở về. Nhưng bọn hắn lại không biết, Hương Hương ở kinh thành vừa được biết tin Lê Bố chết liền đi suốt đêm đến Giang Nam, bất luận ngày đêm làm phép như điên, đem tin tức này cho Lý Cáp. Lý Cáp nghe tin xong, sắp xếp sơ công việc, liền lập tức cưỡi hỏa kỳ lân chạy về kinh thành, trên đường chưa dừng lại chút nào. ngoc Lê Anh vốn sợ làm Lý Cáp bị thương, chỉ dùng bảy phần lực. Hiện tại thấy Lý Cáp vẫn chắp hai tay ra sau lưng, nhẹ nhàng né tránh, khuôn mặt luôn mỉm cười làm cho nàng không khỏi lo lắng. Nàng khẽ quát một tiếng, đem trường thương trong tay múa máy điên loạn.

ngoc Bất quá cự thuẫn này chỉ có thể ngăn trở một mặt, con ngựa vẫn dính mấy mũi tên ngã xuống. ngoc U Minh thiên cung. ngoc Hử? ngoc Ha ha, trong quân nhiều ngày nay đều truyền đến uy danh của tướng quân. Đơn phương độc mã trong mười vạn quân Hồ, vào ra an toàn tuy không giết được chủ soái quân Hồ nhưng lại chém được soái kỳ của chúng, thật là dũng mãnh, khiến cho người khác sợ hãi! xsmMà mỗi lần dẫn bọn lính vào trong thành Hỗ Dương ăn chơi, Lý Cáp đều cùng bọn chúng ăn ở một chỗ, hắn dùng tửu lượng của mình đàn áp bọn binh lính đến khi bọn chúng xanh mặt bái phục mới thôi. Lý Cáp tướng quân cũng ăn chơi thả cửa với an hem, tin tức này nhanh chóng truyền khắp trong doanh. Đối với vị tướng lĩnh có thể lực, có sự quyết đoán, hào sảng phóng khoáng như vậy, binh lính ngày càng khâm phục từ trong tim. Thậm chí với bọn xuất thân giang hồ như Vưu Mang và Mãnh Sĩ cũng phục Lý Cáp đến sát đất.

xsmLúc này Tam Ngưu cũng đã đến, Đại Ngưu vừa đi vừa xoa hai cái cổ tay:" thống khoái, thống khoái, đáng tiếc là chỉ có hai đứa, tên tiểu bạch kiểm kia kém cỏi quá, không thế tìm được hai tên nào có võ công cao hơn một chút." Nhị Ngưu và Tam Ngưu nhìn ra thì khuân mặt uể oải, như là đang ăn cơm thì bị cướp mất thức ăn vậy. xsmLê Bố ngồi dậy, hai mắt tỏa sáng, nói: xsmHương Hương! —— Không! —— xsmNăm đó Lý Minh quay về Hỗ Dương thành thân, trong hôn lễ hắn là chú rể dĩ nhiên là phải nang cốc với khách nhân, rồi theo phong tục ở Hỗ Dương mời cô dâu ra rồi hai người uống rượu giao bôi. ngoc Lý Cáp vẫn không rời mắt khỏi Hà Liên Khanh, thản nhiên nói: