Game-VN  >  sidibe
mbvn

mbvn Phạm Tiến thanh âm khẽ run nói. mbvn Công Tôn Viễn tự biết ở thành Hổ Dương này lời nói của Lý Cáp là nặng nhất. Nếu hôm nay chưa đến đây mà cứ làm thì chưa chắc hắn đã chú ý tới, nhưng bây giờ đã gặp nhau nói chuyện, nếu mình từ chối thì đối phương rất có thể sẽ sinh khí. Suy nghĩ được mất, Công Tôn Viễn bèn gật đầu: mbvn Thiên Thiên nhẹ nhàng gật đầu, sau đó liền đứng dậy, đi đến cửa và mở ra, rồi bước ra ngoài. mbvn Hạ nhân bên ngoài Hạ phủ chứng kiến Hà Nguyên vào phòng của phu nhân thứ hai mươi chín, biết là muốn làm chuyện xấu, quả nhiên không bao lâu liền truyền đến âm thanh rên rỉ kêu gào của phu nhân thứ hai mươi chín, bất quá Hà Nguyên, à không, nên nói là Mạch Đông Khoan trước khi vào phòng đã dặn dò qua, ai dám tự tiện đi vào sẽ giết người đó. Sợ cái hung tàng thường ngày của Hà Nguyên, không có Hà Cầu lão gia ở đây, bọn họ không dám đi vào, đành vội vàng phái người đến thông tri cho Hà Cầu đang chúc thọ ở vương phủ. mbvn Dương Thành ôm quyền hành lễ với Lý Cáp.

mbvn Các nàng đều nhận vòng tay rồi sao? mbvn Hai công chúa này thật là có đủ dâm đãng, lại có thể làm trò trước mặt mọi người cùng xem loại hàng này. mbvn Ta chỉ có một đệ đệ, chẳng lẽ lại có thể lựa chọn hay sao? Nhưng mà tên hư đốn như ngươi lại đối với tỷ tỷ này rất tốt. mbvn Nhìn Vô Tình bỏ chạy hắn cũng biết là vì da mặt nàng quá mỏng thôi. mbvn Mà lúc này, Lý Cáp mượn nhờ sức gió bay trên trời, nhìn đám binh lính Vũ Lâm quân trên mặt đất mà bật cười. Không nghĩ rằng, mình tới cái thế giới này, lại có thể phi thiên. Thực có cảm giác.

mbvn Xem ra ta còn phải đốt thêm một mồi lửa mới được. mbvn Lý lão hổ? Ta nói Anh nhi nè, muôi thu lễ vật của ta, tốt xấu gì cũng phải gọi tiếng ca ca chứ. mbvn Khụ! mbvn Lối ra cực lớn đang mở ra, Lý Cáp ra khỏi thông đạo vẫn thấy thiếu nữ mặc váy đen đưa hắn vào U Minh thiên cung đứng ở bên cạnh cửa. mbvn Đương nhiên công lao của Thiên gia giáo bổn tướng quân cũng sẽ không quên.

mbvn Ui ui! Sao ngươi đi nhanh như vậy chứ? mbvn Lần này nếu chiến sự lớn, không dễ dàng trao binh quyền, nếu không Lý gia ở trong quân phát triển thêm nữa, sau này binh quyền đều bị bọn hắn khống chế. Phản tặc Tây Nam tuy không nhỏ, tuy nhiên đem mấy chục vạn đại quân cũng có thể san bằng bọn hắn. mbvn Xe ngựa lại bon bon trên đường. mbvn Thiên Thiên nhẹ giọng nói: "Chủ tử làm như vậy, tự nhiên có đạo lý. Chỉ là Diễm Nhi tỷ tỷ cũng đáng thương, vốn là một đại tiểu thư, đột nhiên phải làm những việc hầu hạ người như vậy, nhất thời không tiếp nhận được cũng là lẽ thường tình." mbvn Lý Cáp cười nói:

mbvn Trong đại trạch ( giống villa) của Âu Dương thế gia tại thành Kiến Xương. mbvn Hồ quân úy kia trực tiếp đi tới bên giường, nhìn cô gái rồi lắc lắc đầu, nói: mbvn Lý gia là đại thế gia của Đại Hạ vương triều. Gia gia của Lý Cáp là đương triều thái sư, Văn Hoa các đại học sĩ. Phụ thân là tổng đốc của hai tỉnh Lâm Chiên và Thanh Hòa, bình nam đại tước quân, quan lớn ở biên giới. Ca ca Lý Minh vào năm trước trúng cử Thám Hoa, đã là lại bộ thị lang. Mẫu thân Chân Thị thì có xuất thân hào môn, tổ thượng là khai quốc công thần của Đại Hạ, được phong lòng Duyên Đông vương, là vương gia khác họ đầu tiên của Đại Hạ. mbvn Vừa nghe thanh âm này, chính là nữ nhân mỵ hoặc cực điểm, bất quả chỉ là mỵ hoặc hạ đẳng, đây so ra cùng Thiên Thiên mỹ nữ thì quả thực gà rù so với phượng. mbvn Hai bên quả nhiên bắt đầu đại chiến nước miếng. Nhưng mà quân số thư sinh hiển nhiên đông hơn võ sĩ. Còn so về văng tục, nhóm công tử Vũ Lâm quân lợi hại gấp bội.

mbvn Chú thích: mbvn Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. mbvn Là hắn… mbvn Một tên mặc cẩm bào có râu quai nón nhìn thấy trên đất đầy thi thể, vẻ mặt âm trầm, nói với tên áo đen bên cạnh: mbvn Đại hán đeo khoen mũi bên phải cũng vỗ vỗ ngực nói: “Lão tử Ngưu tam!”

mbvn Lý Cáp mặt không đổi sắc híp mắt nói: mbvn Lý Cáp cũng đã phòng trước việc này, không chỉ cho người kiểm tra răng miệng, trói hai tay hai chân, không hiểu sao hai tên gia hoả này vẫn chết. mbvn Trải qua thời gian Tiết thành, Lý Cáp thậm chí muốn cho Trần Vân mang binh bắc thượng trước, để chính mình chạy tới Công Tôn thế gia tìm Vô Tình ôn lại một một phen tình cảm, nhưng cuối cùng Tây Nguyên chiến sự báo nguy, liền cố kìm nén lại tiếp tục ở trên lưng ngựa yên lặng chạy đi. Chỉ có thể là cùng Trần Vân, Vưu Mang cùng Dương Cận mấy người nói một chút chuyện cười đồi bại không mặn không nhạt. Bất quá không nghĩ tới chính là, nói một chút chuyện cười đồi bại, lại có thể đem khoảng cách mình cùng bộ hạ lại kéo lại gần không ít. mbvn Chân Thị thì nghĩ như vậy, nếu không có thì cho qua, nhưng bây giờ hắn đã tìm được một thị nữ, mặc dù đem nữ hài này giữ bên cạnh mình, nhưng bằng vào thủ đoạn của tiểu tử này, người và vậy mà hắn muốn, thật đúng là cho tới bây giờ chưa từng không tới tay. mbvn Các ngươi đi tìm ở đâu?

mbvn Cám ơn các tỉ muội đã an ủi Nguyệt Nhi. Nhưng Nguyệt Nhi cũng biết mình có cái vết bớt này thật không xứng để công tử nhìn. mbvn Được, Lý lão đệ, huynh đệ tốt... mbvn Đem thư lại cho nàng. mbvn Còn có hơn một nghìn tù binh phải không? mbvn Muốn sống thì câm!