Game-VN  >  do bóng
w 88 ok

wLê Bố nói: 88Chỉ một mình ngươi sai? Ngươi cho rằng bản thân gánh được sao? Hổ doanh của ngươi có ba nghìn năm trăm cái đầu theo luật phải chém hết cả chứ? Ngươi xem thử bọn hắn đã làm gì nào? Bọn hắn đã phế đi đệ nhất quân doanh! Đội quân này từng đánh qua bao nhiêu trận người biết không? Đội quân này có bao nhiêu chiến tích ngươi có rõ không? Bây giờ chưa đánh với người Hồ đã bị phế rồi đấy! ok Hoa Tư nhíu mày hỏi: ok Này... tiểu nhân không rõ nữa... nhưng lão vương gia phúc lớn mạng lớn... ok Đám người Âu Tề bị mắng một trận liền giật mình, vừa mới lên tới lầu bốn, lập tức rút về phía cửa cầu thang, nhưng còn chưa nhận được câu trả lời thuyết phục của Lý Cáp, cho nên thấp tha thấp thỏ ngước lên, nhìn nhị công tửa đang nhâm nhi rượu.

ok Lý Cáp thấy lão còn đang do dự, bèn nói: ok Lê Bố ngồi dậy, hai mắt tỏa sáng, nói: wLý tướng quân, tiểu muội mời huynh một chén. wChứng kiến Thiên Thiên đang cố hết sức cầm thau nước đi ra ngoài đổ đi, Lý Cáp lại không khỏi đau lòng. Bây giờ để cho nàng hầu hạ mình, hình như có điểm hơi sớm rồi. Hắn âm thầm quyết định, sau này mấy việc này đều do Lý Bình, Lý An tiếp túc làm như trước đi. Thiên Thiên chỉ cần theo bên cạnh của mình là được, nghe được một tiếng 'chủ tử' từ miệng nàng, tâm tình liền sảng khoái. 88Hoa Tư bị hù sợ, chui vào trong lòng Lý Cáp.

88Nói cho cha ta biết? ok Triêu Mạc Bạch cười hắc hắc, trộm nhìn mọi người bên kia, chỉ chỉ cho Lý Cáp: ok Dĩ nhiên không chữa. Ta không phải vừa mới vừa nói qua sao. 88ừ, thế cũng đc, Lan Tiêu… Nhầm, Tiêu Lan, được chưa ! Mau nói cho ta biết, Vạn Lâm tông đi như thế nào, ta đang vội. 88Thiết Lang, con thật muốn làm hoàng đế sao?

88Trong trang viên của Công Tôn thế gia, mọi người đã nâng cốc uống được một hồi lâu. wNhững người khác đều đánh giá Lý Cáp vài lần, sau đó tiếp tục uống rượu, cũng chẳng ai quan tâm hắn là con cóc khỉ nào. ok Tin thành bị diệt, Thiên Gia giáo giáo chủ rơi vào tay Lý Cáp ngay sau đó được báo cho đám ngừoi Lê Bố. Họ suất lĩnh sáu lộ quân chủ lực cũng chiến đâu thắng đó, chiếm được mấy căn cứ trữ lương của phản quân. Từ đó về sau phản quân đại loạn, Hạ quân thế như chẻ tre không ai cản nổi. 88Lý cáp mang vẻ mặt cảm thông, đặt bờ mông ngồi cạnh hắn, vỗ vỗ lên vai hắn: wLúc này ở cửa cầu thang có một vật đen đen gì đó. Hai người nhìn thấy liền cả kinh, thân thể không nhịn được mà lùi về sau. Đúng là một con cự khuyển lớn như con cọp, cả người phủ đầy lớp lông đen, đang lè lười thở, lộ ra hàm răng nhọn, chạy lên rất nhanh.

ok Lý Cáp ậm ừ lấp liếm, lại rót cho Hương Hương ít rượu. Tiểu bạch bạch này mỗi lần thấy Lý Cáp uống rượu đều vòi vĩnh, đã trở thành thói quen rồi. ok Chân thị vội nói: 88Lý Cáp thầm nghĩ, lại là ép duyên, lại nghĩ xem dùng cách gì mà ép được Lê Bố kia cưới vợ. ok Ngươi có thể bay? 88Trở lại Hỗ Dương, trở lại phủ tổng đốc, trở lại tiểu viện của mình, Lý Cáp trở về với chúng nữ nhân đang mòn mỏi chờ mình.

88Cũng bắt đầu từ lúc này, Diễm Nhi chân chính đi vào cuộc sống của Lý Cáp. wHai quân đối trận, Lý Cáp ngồi trên lưng hỏa kỳ lân nhìn về quân đối diện hô lớn. ok Bất quá nhóm cao thủ này cũng là người, chỉ mới ăn lương khô đơn giản cho qua bữa trưa, cho nên bây giờ đại bộ phận đã bắt đầu đả tọa bảo tồn thể lực. Mấy ngọn nến cũng bị thổi tắt,chỉ trừ lại một ngọn be bé chiếu sáng mà thôi. wNói xong chỉ tay về phía vị tướng quân mặt trắng như văn nhân nói: ok Hà Liên Khanh dứt khoát lắc đầu:

88Hồ Hãn Tam khóc lóc nói. ok Nữ tỳ trong sân vừa thấy Lý Cáp đẩy cửa đi ra, khuôn mặt mới bình thường lại đỏ lên. 88Tự sát hẳn là kết cục thích hợp nhất với Lâm Hồng. Lý Cáp nghĩ như vậy, nhìn về phía đại ca. ok Thiên Tú lại nói. 88Nói xong bỗng nhiên cười rộ lên:

wHoặc là gần đây hắn mới thu, hay là Tiểu Bích cũng không phải tên thật. wLý Cáp trợn mắt há hốc mồm, chẳng thể trách lúc trước mẫu thân nhắc tới ông nội thì từng nói hắn là đệ nhất quái tài Đại Hạ Quốc năm đó, cũng là tiên tửu. wLý Cáp vừa mới nói xong, năm thích khách áo đen đã vác đao cầm kiếm xông tới gần bên. Nhóm khác đánh tới đám đại thần Lý thái sư, Chu thái phó, đội ngũ hộ vệ Lý gia cũng không phải là ngồi không, che chở mấy vị đại thần vững vàng, những thích khách áo đen kia tấn công điên cuồng thế nào cũng không thể làm được gì. ok Một tiếng "Di" nhẹ nhàng vang lên, một thân ảnh trắng muốt xuất hiện trước mặt Trương Chiêu, rõ ràng là một bạch y tiên tử không nhiễm khỏi lửa nhân gian, mắt hắn mê loạn, thiếu chút nữa bị mùi thơm gây mê, nhanh chóng cắn lưỡi, mới xem như bảo vệ tâm thần. w“ Nguyên lai là hồng nhan? Vì sao là hồng nhan? Có ngụ ý gì?” Trong lòng Lý Cáp nghi hoặc.