Game-VN  >  gam bai
xsmn t6

t6 Ông Viễn mỉm cười chỉ vào Hồ doanh nói: t6 Hôm nay ở gần Vương phủ ta có nhìn thấy một người. t6 Lý Cáp không khỏi có chút kỳ quái, ngày hôm qua không phải mới đùa vui sao? Sao hôm nay gặp hắn như thấy quỷ vậy? t6 Huynh đệ nhà Ngưu lúc này cũng thấy biểu tình của chủ nhân bất thường. Dõi theo ánh mắt Lý Cáp thì nhìn thấy hai tên đại hán đang ôm kiếm nhìn bọn hắn, tất nhiên với tính cách ăn miếng trả miếng, bọn họ cũng trừng mắt hổ thị uy lại. xsmnĐầu lĩnh của các ngươi là ai? Bảo hắn ra nói chuyện!

xsmnQuỷ di nhìn lên cửa sổ phía đối diện chính là khuê lâu của Sở Linh Lung. xsmnCảm giác trong lòng? Không phải sợ hãi, ghê tởm, không phải hưng phấn kích động, hoặc thương tâm bi ai, mà là bình tĩnh, đúng vậy, hồi nãy giết mấy trăm người, trong lòng Lý Cáp vẫn tĩnh lặng như hồ nước sâu dù rằng trong đầu hắn lúc này đã là một mảnh lộn xộn. xsmnĐan Khắc nén đau thương hỏi, hắn tin chắc rằng khả năng sống sót của con gái rất thấp, rơi vào tay đám ác ma thì có thể chết thoải mái là rất khó. Lúc này trong đầu hắn chỉ còn suy nghĩ tìm được đám ác hổ quân kia, tìm ra Hổ Ma, hắn muốn lấy đầu của Hổ Ma để tế vong linh con gái mình. xsmnVân Lâm bên trong nghe thấy tiếng cửa mở vội vàng rúc người vào trong nước nhưng thấy là Lý Cáp thì nàng mới nhẹ nhàng thở phào (??? Gặp sói mà còn nhẹ nhàng). Vân Lâm sẵng giọng nói: t6 Ai da! Ở đây là tình huống đặc biệt. Tướng ngoài biên cương có thể không cần nghe quân lệnh! Được rồi đi thôi!

t6 Công tử nhất định phải giữ lời đó, bằng không... bằng không... t6 Chàng có ý gì? t6 Chưởng quầy đầu cũng không thèm ngẩng hỏi lại. t6 Lý Đông cười âm hiểm cười, thấp giọng nói: xsmnThiên Tú cũng không thèm cùng hắn dông dài, nàng nhắc lại câu vừa rồi, ý cảnh cáo nồng nặc:

xsmnHương Hương nói. xsmnChân thị nhìn con, nghĩ khuyên gì đó, nhưng bất quá nhìn tính cách quật cường của thằng nhãi Lý Cáp xưa giờ, biết là khuyên cũng vô dụng, rồi nghĩ muốn khuyên trượng phu, rồi lại không biết khuyên từ đâu, bởi vì bản thân hắn từ nhỏ ở trong gia đình thế gia, chịu sự giáo dục của lễ pháp, trong lòng chắc chắn sẽ không ủng hộ cách làm này. xsmnVũ Uy hầu, không cần khinh người quá đáng! xsmnĐã lâu rồi không có tin tức ở nơi đó, ngươi hỏi Linh Lung đi. t6 Nữ tử này chính là danh kỹ Sở Linh Lung. Sau khi nàng thi lễ với Lý thái sư cùng Lý Minh, nàng vừa cười nói vừa hướng Lý Cáp vén áo thi lễ.

t6 Nếu ta cho ngươi biết nơi này là do ta một mình tạo thành có phải ngươi lại càng ngạc nhiên? t6 Đứng ở phía sau Lê Anh cũng quệt mồm nói: t6 Lý Cáp cười giải thích. t6 Thiếu gia có cảm thấy trên người con hồ ly này có một mùi thơm rất đặc trưng không? xsmnLý Cáp xoay người:

xsmnCó bao nhiêu nhân khẩu? xsmnLý Cáp quay sang Thiên Thiên nói: "Ngươi muốn cùng bọn họ cùng nhau chơi sao?". Hắn bỗng nhiên nhớ tới đến, kỳ thực Thiên Thiên cũng chỉ là nữ hài mới chin tuổi đầu mà thôi. Bất quá có thể là do ảnh hưởng của chính mình nên thoạt nhìn cũng không ấu trĩ như đám nữ hài cùng tuổi, lại có vẻ thành thục dịu dàng rất nhiều. xsmnTú Vân không phải là Quỷ di của con sao! xsmnNhanh, rất nhanh. t6 Lý Cáp mĩm cười khoát tay nói:

t6 Đương nhiên, vừa anh tuấn, vừa phong độ, lại còn võ nghệ cao cường nữa. Còn cả con Kỳ Lân đó nữa, thật sự là rất muốn ngồi lên trên xem cảm giác thế nào ... t6 Lần sau dám không nghe mệnh lệnh của ta, xem ta thu thập ngươi như thế nào! t6 Có mấy lời này của Lý Cáp, Diễm Nhi lập tức có cuộc sống an nhàn đi khá nhiều. Mấy ngày này, căn bản là nàng khó có thể nuốt nổi cơm rau dưa, hiện tại cũng đã dần thích nghi được, chính là nội lực bị cầm chế, mỗi ngày đều làm đi làm lại một việc như vậy, đến buổi tối thì lấy bàn làm giường, nên lúc nào cũng cảm thấy xương sống và thắt lưng đau ê ẩm. t6 Thiên hạ nhiều nam nhân như vậy, làm sao nàng cứ phải quấn lấy ta? xsmnBỗng nhiên một Vũ lâm quân hô nhỏ:

xsmnAi cũng có ai có thiện, cũng có thể do chúng ra chưa thấy được phần thiện của hắn. xsmnTa không có ý này, chỉ là... xsmnCa ca chỉ giỏi dọa người ta thôi. xsmnChắc các vị đã biết tại sao mình lại ở đây, Bắc phương Hồ Lỗ phạm biên, đây chính là lúc cho nam nhị đại trượng phu chúng ta lập nghiệp. Trong các ngươi có rất nhiều người là quân nhân ở nơi này âu sầu quanh năm, có rất nhiều người là tù phạm đang trờ xử trảm, còn có rất nhiều người là nông dân bán lưng cho trời từ lúc trời rạng đông cho tới lúc chiều tà. Nếu không dến nơi này, các ngươi sẽ như thế nào? Chẳng lẽ suốt ngày làm tiểu quan quân, tiểu binh lính, mấy ngày nữa thì bị ddưa lên rừng hoang núi vắng mà xử trảm? Cả đời làm công việc vô vị như canh tác sống với nghề? t6 Duẫn Tiếu phát cáu, nghĩ tới thân phận của Lý Cáp nên đành phải nén cơn giận qua một bên, trong lòng không khỏi nguyền rủa.