Game-VN  >  789gam
lode88

lode88 Mao Nguyên Nguyệt gầm rú nói, nhưng hét được vài tiếng, đã thấy Đại Ngưu bổ đao tới. lode88 Bỗng nhiên ngừng một chút lại nói: lode88 Nô gia chưa có trong tay… lode88 Vẻ mặt Lý Cáp nhăn nhó khổ sở nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười: lode88 Hắn đáng phải chịu như vậy! Chiến tranh không phải do ông ta gây ra ư? Nếu hắn không đem quân đánh, Hạ nhân lại đánh sao?

lode88 Chươngg 105: Hổ doanh. lode88 Hẳn là không sai. lode88 Lúc đi trong hành lang, Lý Cáp đứng giữa chúng nữ đột nhiên dừng bước, tựa như nhớ đến thứ gì đó, lầu bầu: lode88 Trong tân khách cũng không ít người đa tài uyên bác, nhưng nghe khúc này, đều khen rất hay, chỉ với ca từ này, cũng đã vừa lòng, bất quá sảnh đường trên rất nhiều người là võ tướng trong quân đội, bất luận có hay không đọc qua sách, đối với ca từ đều ra có vị, ít nhất viết đao thương hào hùng của tướng quân, một cổ ý vị bi tráng đều trong tiếng ca phiêu đãng, làm cho tâm tình bọn họ trào đang, phảng phất trở về chiến trường với tiếng trống trận đua tranh, không khỏi khen ngợi vô cùng. Đợi đến khi ca khúc này do tiểu ngoại tôn của vương gia, lý nhị công tử Lý Cáp năm nay mới mười một tuổi viết ra, càng khen ngợi, anh hùng xuất thiếu niên, tuổi còn nhỏ đã có thể hào hùng như thế, tương lại nhất định sẽ là một hảo hán anh hùng. lode88 A Bố Tha hoảng sợ hô lên.

lode88 Lý Cáp ngồi xuống, khẽ vuốt đầu nó, con hồ ly khẽ run một cái, sau đó dần dần im lặng cho hắn vuốt ve. Lý Cáp cảm thấy rất thú vị, bèn quyết định đem nó về nhà nuôi. lode88 Lý Cáp bị ánh mắt đó làm cho chột dạ, khó khăn nói: lode88 Thổ phỉ ở đâu ra, dám ở Lô Châu cưỡng đoạt dân nữ, đả thương tánh mạng người? Còn không mau mau thúc thủ chịu trói! lode88 Lý Cáp sửng sốt: lode88 Hương Hương chỉ cởi ra một tầng lụa mỏng, đưa tay thử nước ấm trong thùng, ngẩng đầu nhìn Lý Cáp thản nhiên cười nói.

lode88 Mà nói đến Nạp Lan thế gia thì không thể không nhắc tới một người. Hai vị sư phụ, các người có biết Phạm Tiến không? lode88 Diễm Nhi sửng sốt, vốn tưởng rằng đánh lão quản bà kia phải chịu trách phạt lớn, không nghĩ tới chuyện gì cũng đều không có, chủ tử này thật đúng là hỉ nộ vô thường! lode88 Lý thái sư uống cạn một chén, cười nói: lode88 Lý Cáp vuốt vuốt cằm, lợi hại vậy sao? lode88 "Làm nha hoàn thật sự rất khổ cực ..." Suy nghĩ một hồi, Diễm Nhi thấp giọng nói.

lode88 Cô nương họ gì? lode88 Gà mái, … oh, không, gọi ngươi là gà mái được, ngươi tên gọi là Phong Cơ mà. Ngươi hiện tại có phải là rất khó chịu đúng không? Tự mình giải quyết nhiều không có thỏa mãn à, để ta tới giúp ngươi đi. lode88 Những người kia sợ hãi nhìn Tư Phong Kiều mặt mày be bét máu, hướng cửa thang lầu đi tới. Một người trong đó đi tới cửa, quay đầu chỉ vào Lý Cáp: lode88 Lý Cáp liếc nhìn Thiên Thiên, thản nhiên nói: "Đứng lên." lode88 Lý Cáp mỉm cười, chờ Đại Phi nằm xuống, sau đó đem Thiên Thiên ra phía trước, ôn nhu nói: "Đừng sợ, nó gọi là Đại Phi, rất ngoai. Đến đây, nàng chạm đầu nó đi." Vừa nói vừa cầm tay của nàng ta vỗ một cái lên lớp lông mềm mại trên đầu của ngao khuyển Đại Phi.

lode88 Đồng ý sao? Có thể nhưng trong lòng vẫn có chút không yên, ngoại nhân sẽ nói thế nào đây, cha mẹ có đáp ứng không? lode88 Ca ca, hát đi… lode88 Không biết ai là người thứ nhất hướng Lý Cáp quỳ xuống, sau đó hơn hai nghìn người nối tiếp nhau đồng loạt quỳ xuống, hô to: lode88 Nhìn quá mảnh lụa, dưới ánh nền vàng còn sót lại, Lý Cáp mơ hồ thấy được dung nhan mỹ lệ của nàng ta, thân hình có lồi có lõm mặc dù dính không ít tro bụi nhưng vẫn không át đi được nét diễm lệ thùy mị kia. Dĩ nhiên cô gái này so với Thiên Thiên, Hương Hương cón kém xa, nhưng mê hoặc được cái lão hoàng đế bất lực kia không nghỉ như vậy hoàn toàn đủ xài rồi. lode88 Bà, hiện tại trong mắt hắn chỉ là người nhận hành hạ, trong tâm tràn đầy áy náy cùng hối hận, mà không còn là Y Tiên Triệu Thanh Nhã lừng lẫy trên giang hồ.

lode88 Khúc nhạc như nước chảy róc rách nhẹ nhàng theo những ngón tay thon dài của Linh Lung múa trên cung đàn, nàng vẫn diễn tấu cổ khúc mà Lý Cáp không thích. lode88 Thằng nhóc con Vương bát đản này không phải muốn tìm gái hay sao? Bảo bọn Ngưu Nhị, Ngưu Tam đem hắn thiến đi trước đã rồi nói sau. lode88 Cuối cùng cũng sinh một đại bàn tiểu tử. lode88 Ha ha ha ha… lode88 Có khoảng trăm người, bị chúng ta đánh chết tám mươi hai người, bắt sống mười hai người…

lode88 Lý Cáp xua tay nói: lode88 Lý Cáp khẽ nhíu mày, nhìn Hương Hương bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng chặt hơn, rồi ngẩng đầu lên nói: lode88 Giữa trưa mọi người tập hợp lại để ăn trưa. Tất nhiên việc nấu nướng giao cho Tử Nghiên. lode88 Người vừa tung hê mấy thanh kiếm lập tức dè bỉu : lode88 A, oaaaaaaa!