Game-VN  >  90mtv
le ly lan huong

lanMinh Vũ kinh ngạc quay đầu lại: leViện quân đến rồi! Tam lộ quân đến đấy! lanKhông hẹn mà gặp, chúng nữ đều bảo Lý Cáp bảo trọng thân thể, ăn no, ngủ ngon, mặc ấm, đánh giặc phải chú ý, nhất định phải bình an trở về, và nỗi nhớ nhung của mình. leNhưng dù sao nàng cũng là nữ nhân của mình… Lý Cáp thở dài một tiếng, chậm rãi đi tới trước giường. huong Tiểu Ngưu Tam Thiên Vương bái kiến ngoại công của chủ nhân!

huong Nói xong nàng cắn đầu ngón tay rồi vẩy máu tươi lên chiến phủ. lyVân Lâm nguýt Lý Cáp một cái, tay lại nhéo cằm của đệ đệ, thở dài: "Mới có chín tuổi thôi, sách sách, chín tuổi thôi đã như vậy. Chờ ngươi sau này trưởng thành, vậy sẽ tốt." huong Thiên Thiên ngước đầu lên, đôi mắt nhu tình miên man như làn thu thủy chảy vào tim hắn. lyHắc hắc, Phật viết: ‘Không thể nói, không thể nói.’ Phật Viết: ‘Tự mình nghĩ, tự mình nghĩ.’ lanLời ta nói ta sẽ giữ, nhưng... đám cá con này còn nhỏ quá, thịt quá mềm, không thích hợp để làm món ăn mà ta muốn...

leLý Cáp phản ứng cực nhanh, thân thể hắn vô cùng linh hoạt né tránh trường thương tốc độ cao của Lê Anh. lanLúc này một hộ vệ Lý phủ nói nhỏ vào tai Lý Cáp: leBiểu ca! lanThượng Quan Thanh Thanh đón lấy cây đàn cổ, lại liếc mắt nhìn Lý Cáp, nhẹ giọng nói:" vậy Thanh Thanh liều bêu xấu." lyBỗng nhiên ngừng một chút lại nói:

lyLý Cáp lúc đó xung phong liều chết cho nên có bị máu hay xác thịt văng trúng thì cũng không thèm để ý, cho nên tiên tay quăng xuống rồi lại tiếp tục lên đường, mà cái vật kia lại quăng trúng lên người Trần Vân, làm cho Trần Vân nửa ngày nghĩ tới vật kia mà muốn nôn ra hết đồ ăn. huong Converter: tuanff10 lyCông tử nhất định phải giữ lời đó, bằng không... bằng không... huong Bữa trưa Diễm Nhi cùng với Thiên Thiên được ngồi cùng một bàn ăn với Lý Cáp, ở xã hội lúc bấy giờ, bất luận là thân phận gì đi chăng nữa duy nhất thị nữ là tuyệt đối không có đãi ngộ như thế. leBọn họ đã sớm bay ra khỏi kinh thành, cứ bay lượn thưởng thức cảnh đẹp trên bầu trời.

lanNàng biết công tử ngày mai phải xuất chinh, cả buổi chiều hôm nay khóc không ngừng, ngay cả mắt cũng đều khóc sưng lên, nói là không muốn ngươi lúc xuất chinh trông thấy nàng xấu như thế, nên trốn ở trong phòng không ra. leĐạt Đa vừa chạy theo Ba Đa vừa nói : lan"Thôi thôi, nhưng mà ta cũng cảnh cáo ngươi, không được khi dễ Thiên Thiên." Chân Thị nghiêm mặt nói. leLý Cáp lại lặp lại một lần: huong Đồng thời Lý Cáp cũng tìm hiểu được Hạ Nhu học tập không tốt không phải vì khả năng của nàng kém, ngược lại nàng rất thông minh, Lý Cáp mỗi lần hướng dẫn bài tập cho nàng chỉ cần một lần là đủ. Nhưng không hiểu sao tới mỗi kỳ thi nàng lại luôn làm không tốt, khiến ai nấy đều nghĩ rằng do tâm lý nàng có vấn đề.

huong Lý Cáp vui vẻ: lyLê Bố cười nói: huong Bởi vì ta gặp nàng, mẫu thân Nguyệt Nhi. lyNàng được ta từ trên tay thích khách cứu ra, tao ngộ vô cùng bi thảm, là một cô gái đáng thương, nên có lẽ đối với ta vô cùng tin tưởng nên mới xưng hô như vậy. lanThiên Thiên nghe vậy thì nghi hoặc hỏi lại:

leGiọng nói lúc trước lại vang lên: lanSau đó, nâng rượu lên, một hơi uống sạch. leSư phụ, đệ tử bây giờ không chỉ có kim cương bất hoại thân mà còn có võ công vô địch cái thế. Người trong thiên hạ ai có thể đấu lại ta? lanMặt trời chậm rãi đi về phía tây, cả bầu trời ngập tràn sắc đỏ. Tịch dương chiếu rọi Bành thành đầy sắc đỏ chậm rãi lan rộng… lyPhụ thân rất yêu mẫu thân mà, nếu không tại sao sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân không lấy người khác. Phong di, bởi vì phụ thân ở bên Hạ nhân, cháu lại càng muốn đến đó, không thể để cho phụ thân khổ nữa, ông ấy một đời anh minh, tới khi già...

lyLý Cáp sửa sang lại vạt áo: huong Thái hậu, hôm nay ta sẽ phải rời khỏi kinh thành quay về Đàm Bình trấn. Trước khi đi ta xin khuyên ngài một câu: ngàn vạn lần đừng chọc ta, chọc giận ta, cẩn thận ta nhấc ngài đi luôn đấy. lyLý Cáp tự nhiên không thể nằm nữa, đứng dậy sau đó được Thiên Thiên hầu hạ rửa mặc thay quần áo, mang đôi hài nhỏ của Chân Dao đi tìm nàng. huong Thiếu gia lại khi dễ Diễm Nhi tỷ. leHán Việt: